Wednesday, October 9, 2013

Ban giáo dục Tăng Ni GHPGVN đã “thành công” tới đâu?

HT. Thích Chơn Thiện – Phó Chủ tịch HĐTS, trưởng Ban giáo dục Tăng Ni TW phát biểu rằng: “Hệ thống giáo dục Tăng Ni hiện nay, về cơ bản đáp ứng được yêu cầu tổ chức và đào tạo. Hiện nay các lớp sơ cấp Phật học khá nhiều, trải đều các tỉnh, thành, quận, huyện; có khoảng 2.000 Tăng Ni đang theo học và đào tạo khoảng 3.000 Tăng ni sinh. Có 32 trường Trung cấp Phật học. Tám lớp Cao đẳng Phật học, trên 1.000 Tăng Ni sinh đang theo học và cũng chừng ấy Tăng Ni sinh đã tốt nghiệp. Bốn Học viện Phật giáo đang đào tạo 3.300 Tăng Ni sinh và đã đào tạo gần 3.000 Tăng Ni sinh tốt nghiệp cử nhân Phật học, Trong đó đã có trên 100 Tăng Ni sinh tốt nghiệp Thạc sĩ, Tiến sĩ Phật học hoặc Văn học Phật giáo Việt Nam là rất rõ nét so với hoạt động giáo dục Phật giáo từ trước khi Nhà nước độc lập thống nhất cách đây 38 năm” (Nguyên Lạc – Đăng Huy, Lễ công bố quyết định và ra mắt nhân sự Ban giáo dục Tăng Ni T.Ư Nk: 2012 -2017).

Đúng là những con số biết nói. Nhưng có phải như vậy là thành công?

Thực ra, cho dù ban GDTN đã tạo nên được những con số ấn tượng, nhưng những con số đó đã không đóng góp được gì cho sự phát triển Phật giáo và làm lợi ích xã hội. “Về cơ bản”, nền giáo dục Phật giáo Việt Nam hiện nay đã thật sự tụt hậu và không “đáp ứng” được yêu cầu của thời đại và của Phật giáo. Tăng Ni có trường lớp bằng cấp đấy, nhưng kiến thức họ gặt hái được đến đâu, và họ đã làm được gì cho Phật giáo và xã hội sau khi ra trường?

Phần lớn, nếu không muốn nói là hầu hết, các Tăng Ni sau khi ra trường vẫn làm “nghề” thầy cúng, một nghề mà không cần phải đào tạo qua trường lớp và cấp phát văn bằng hoành tráng, vẫn có thể làm tốt. Anh đào tạo thế nào mà sau khi ra trường phần lớn Tăng Ni đều chỉ làm mỗi một “nghề” cúng đám? Giáo dục thế nào mà hầu hết Tăng Ni sau khi ra trường đều mất hết lý tưởng dấn thân phục vụ của người xuất gia, trở thành những con người ngại khổ và cầu an? Nếu coi nghề cúng kiếm tiền là việc chính của giới xuất gia, thì Ban GDTN đã thành công trong đào tạo, mặc dù “môn” này không được dạy trong các cơ sở giáo dục Phật giáo. Còn nếu nghề cúng không phải là việc chính của người Tu sĩ thì coi như Ban GDTN đã thất bại.

Vậy nên, trưng ra những con số như trên không khiến tôi cúi đầu cảm phục, mà ngược lại phải ngữa mặt than rằng: phải chăng GHPGVN là một ban ngành của nhà nước, nên nền giáo dục của Phật giáo Việt Nam cũng đang rơi vào tình trạng khủng hoảng như nền giáo dục của nước nhà?!

Monday, September 30, 2013

Lại dở trò lưu manh

Ông Minh Thạnh trên trang phattuvietnam.net đang có bài viết “Giữ giới và truyền thông đài chúng”. Nội dung của bài viết này tập trung vào việc phê bình và chỉ trích chuyện Tăng Ni ca múa và chơi nhạc khí. Ở đây tôi sẽ không nói đến việc nghe, hát hay chơi nhạc cụ của Tăng Ni, mà chỉ nói lên sự mâu thuẫn trong những bài viết của Minh Thạnh mà nó lộ rõ bản chất lưu manh trong viết lách của một con người muốn được nổi danh bằng mọi cách, và cũng thể hiện cái bản tính xấu của người Việt là sự “kỷ tính” và “nhỏ nhen”.

Trước đây, khi thấy ông Minh Mẫn viết bài phê bình ca-tăng sĩ Pháp Như, ông Minh Thạnh bèn giang tay nghĩa hiệp, đứng ra bảo vệ cho Pháp Như, nói nhăng nói cuội là Pháp Như không có gì sai vì ông thầy này không chỉ hát nhạc Trịnh mà còn “hát” cả triết lý Phật giáo. Bây giờ MT lại phê bình hát nhạc, dù là nhạc gì đi nữa, và dù là thấp hèn cao sang hay đi cùng với triết lý, văn hoá hay gì đi nữa, cũng đều phạm giới tất.

Thật là nhà “hộ pháp” có tâm lượng bao la. Phật giáo Việt Nam nếu có thêm được nhiều nhà “hộ pháp” thế này thì thật là may mắn.