Tuesday, February 4, 2014
Sự chậm chạp của báo Giác Ngộ
Thursday, January 23, 2014
Một kiểu bắt chước lố bịch
Không biết với những người khác thì sao, bản thân tôi cảm thấy rất ngượng khi thấy các thầy và cư sĩ đóng giả Phật Di Lặc đi phát quà. “Mô hình” này rõ ràng là kiểu bắt chước Ông già Noel của Thiên Chúa giáo, nhưng chắc chắn sẽ không thành công, trái lại còn làm cho hình ảnh Đức Phật vị lai của mình trở nên “buồn cười”. Những cái đáng bắt chước thì không bắt chước, cái không đáng thì đi rước về.
Sao không sử dụng hình ảnh thật của mình, là các thầy cô với pháp phục nâu/ lam dung dị nhưng trang nghiêm, các Phật tử cũng sử dụng trang phục Phật tử của mình, để đi phát quà? Theo tôi, việc để những thầy cô với pháp phục thật của mình, bình dị nhưng trang nghiêm, tiếp cận với người dân, còn hiệu quả và đẹp gấp nhiều lần so với việc “cải trang” thành Phật Di Lặc như vậy. Đó là chưa nói đến việc biến tướng của việc “cải trang” này.
Cách đây mấy hôm, tôi có gặp một “nhà sư” chạy xe đạp điện trên đường. Vị này mập béo, khoác y của phái Khất sĩ (loại y phục thường), đầu cạo trọc và chít một dải băng trên đầu. Xe thì trang trí đủ loại hoa lá sặc sở, như đang trình diễn một thứ thời trang lạ mắt. Vị này cũng giống như ông Bảy ở quận 9 từng biễu diễn thời trang “nhà chùa” gây cười cho thiên hạ trước đây. Và không chừng sau này, có vị nào đó bắt chước bên Trung Quốc, cho tạc tượng Phật Di Lặc khoả thân trèo tường cũng nên.
Hình ảnh của Phật giáo, từ Đức Phật cho đến tăng ni, đang bị người đời sử dụng vì những mục đích bất thiện. Điều này đang diễn ra hàng ngày. Nhưng mà biết trách thế nào đây khi chính những người xuất gia cũng đang làm biến tướng đi hình ảnh của Đức Phật và của chính họ. Ai là người khởi xướng nên cái “phong trào” này thì hãy nên tĩnh tâm xem xét lại cái “sáng kiến” của mình!
Tất cả cũng do thiếu trí tuệ trong khi lại bị những người vô minh dẫn dắt!
Thursday, November 7, 2013
Khi sư là đồng chí
Hãy nghe ‘đồng chí’ Thích Thanh Quyết phát biểu trên báo CANN:
“Tôi thấy tình hình an ninh, chính trị ở ta rất ổn định, an toàn. Rõ ràng đời sống kinh tế, vật chất của ta còn những khó khăn nhưng an ninh quốc gia đảm bảo, chính trị ổn định, ngay người nước ngoài đến Việt Nam cũng vậy, họ rất yên tâm, không phải lo việc này việc kia”.
“Trên thực tế, chính những kẻ tung ra các luận điệu bịa đặt, vu khống đó mới vi phạm dân chủ nhân quyền nhất. Cái dân chủ, nhân quyền của Việt Nam phù hợp hoàn cảnh văn hóa, lệ nghi tôn giáo của người Việt Nam, họ không hiểu được hoặc cố tình không hiểu rồi cứ nhìn từ góc nọ sang góc kia”.
“Những vụ án (lớn) như vậy chỉ lực lượng Công an mới khám phá được. Vụ án tham nhũng càng lớn, tính chất tinh vi, phức tạp càng cao. Lại được ‘bao bọc’ bởi nhiều yếu tố. Các đồng chí khám phá được bởi có chuyên môn nghiệp vụ, có nhân lực được đào tạo, tôi luyện tốt, có kinh nghiệm đấu tranh, khám phá án và có phẩm chất cao. Cho nên khi tung vào làm những vụ án đó, các đồng chí đã khám phá rất nhanh, phát hiện nhanh nhạy, điều tra làm rõ được hành vi phạm pháp của từng đối tượng. Đó là thành quả rất lớn của ngành Công an”.
Đây là một trong những bằng chứng cho thấy rằng “một bộ phận không nhỏ” các “sư thầy”, đặc biệt là ở miền Bắc, xuất thân từ ngành an ninh.
Và theo tôi, một trong những tội ác lớn nhất của nhà nước cộng sản Việt Nam đối với Phật giáo là lủng đoạn và kiểm soát Phật giáo bằng cách này.
Wednesday, October 9, 2013
Ban giáo dục Tăng Ni GHPGVN đã “thành công” tới đâu?
HT. Thích Chơn Thiện – Phó Chủ tịch HĐTS, trưởng Ban giáo dục Tăng Ni TW phát biểu rằng: “Hệ thống giáo dục Tăng Ni hiện nay, về cơ bản đáp ứng được yêu cầu tổ chức và đào tạo. Hiện nay các lớp sơ cấp Phật học khá nhiều, trải đều các tỉnh, thành, quận, huyện; có khoảng 2.000 Tăng Ni đang theo học và đào tạo khoảng 3.000 Tăng ni sinh. Có 32 trường Trung cấp Phật học. Tám lớp Cao đẳng Phật học, trên 1.000 Tăng Ni sinh đang theo học và cũng chừng ấy Tăng Ni sinh đã tốt nghiệp. Bốn Học viện Phật giáo đang đào tạo 3.300 Tăng Ni sinh và đã đào tạo gần 3.000 Tăng Ni sinh tốt nghiệp cử nhân Phật học, Trong đó đã có trên 100 Tăng Ni sinh tốt nghiệp Thạc sĩ, Tiến sĩ Phật học hoặc Văn học Phật giáo Việt Nam là rất rõ nét so với hoạt động giáo dục Phật giáo từ trước khi Nhà nước độc lập thống nhất cách đây 38 năm” (Nguyên Lạc – Đăng Huy, Lễ công bố quyết định và ra mắt nhân sự Ban giáo dục Tăng Ni T.Ư Nk: 2012 -2017).
Đúng là những con số biết nói. Nhưng có phải như vậy là thành công?
Thực ra, cho dù ban GDTN đã tạo nên được những con số ấn tượng, nhưng những con số đó đã không đóng góp được gì cho sự phát triển Phật giáo và làm lợi ích xã hội. “Về cơ bản”, nền giáo dục Phật giáo Việt Nam hiện nay đã thật sự tụt hậu và không “đáp ứng” được yêu cầu của thời đại và của Phật giáo. Tăng Ni có trường lớp bằng cấp đấy, nhưng kiến thức họ gặt hái được đến đâu, và họ đã làm được gì cho Phật giáo và xã hội sau khi ra trường?
Phần lớn, nếu không muốn nói là hầu hết, các Tăng Ni sau khi ra trường vẫn làm “nghề” thầy cúng, một nghề mà không cần phải đào tạo qua trường lớp và cấp phát văn bằng hoành tráng, vẫn có thể làm tốt. Anh đào tạo thế nào mà sau khi ra trường phần lớn Tăng Ni đều chỉ làm mỗi một “nghề” cúng đám? Giáo dục thế nào mà hầu hết Tăng Ni sau khi ra trường đều mất hết lý tưởng dấn thân phục vụ của người xuất gia, trở thành những con người ngại khổ và cầu an? Nếu coi nghề cúng kiếm tiền là việc chính của giới xuất gia, thì Ban GDTN đã thành công trong đào tạo, mặc dù “môn” này không được dạy trong các cơ sở giáo dục Phật giáo. Còn nếu nghề cúng không phải là việc chính của người Tu sĩ thì coi như Ban GDTN đã thất bại.
Vậy nên, trưng ra những con số như trên không khiến tôi cúi đầu cảm phục, mà ngược lại phải ngữa mặt than rằng: phải chăng GHPGVN là một ban ngành của nhà nước, nên nền giáo dục của Phật giáo Việt Nam cũng đang rơi vào tình trạng khủng hoảng như nền giáo dục của nước nhà?!