Trên trang phattuvietnam.net mới đăng lại bài “Trao đổi về Trưởng dòng Truyền
thừa và Tăng đoàn Drukpa thăm Việt Nam” của nhà “Nhà nghiên cứu Phật học Lệ Thọ”.
Bỏ qua vấn đề văn phạm non nớt - câu không tròn câu, chữ dùng không đúng - mình
chỉ đề cập đến một số phát ngôn rất mực “đỉnh cao trí tuệ” của “Nhà nghiên cứu Phật
học” này.
1. “Mong là các vị lãnh đạo GHPGVN quan tâm khi có đoàn Phật giáo các nước
đến thăm viếng thì phải đến lễ bái ra mắt các vị Tổ đức và hàng Giáo phẩm lãnh
đạo. Đồng thời, Hiến chương đã quy định hàng Giáo phẩm cao nhất của Việt Nam là
Hòa thượng. Cho nên các vị lãnh đạo Phật giáo các nước đến thăm viếng cũng phải
dùng danh xưng theo Hiến chương.”
- Giả sử sau này khi Ngài Dalai Dama đến Việt Nam, phải gọi là Hoà thượng Dalai
Dama phải không ạ?
- Liên hệ ra bên ngoài: Các vị Tổng thống, Thủ Tướng nước ngoài khi đến Việt
Nam, chắc cũng nên đổi thành Tổng bí thư, hay Chủ tịch nước gì đó?
2. “Theo quy tắc Thiền môn, đến nơi nào đó cư trú qua hết ngày thứ 3 là
không còn là khách nữa! Phải tu tập hành trì theo trú xứ đó”.
- Máy móc đến thế là cùng! Vậy các vị Tăng Ni, Phật tử Việt Nam khi đến Mỹ,
phương Tây, Nhật, Hàn, Thái... sau 3 ngày phải tu theo Phật giáo tại các nước này?
Và như vậy có phải là Tăng Ni Phật tử Việt Nam lâu nay ở nước ngoài đang ““hiển
thị hoặc chúng” [biểu hiện sự mê hoặc quần chúng]”? Các vị khách Tăng tham dự Đại lễ Vesak kỳ này cũng coi chừng. Các vị đã cư trú tại Việt Nam hơn 3 ngày rồi đó!
3. “Vì vậy, hầu như chưa có vị nào trong đoàn thể Phật giáo Việt Nam thiết
lập chỗ giảng rực rỡ đầy màu sắc và cái chỗ ngồi giảng như một cái ngai, và
cũng chưa nghe ai xưng là Pháp Vương cả. Bởi vì danh xưng đó chỉ có đức Phật”.
- Chỗ ngồi giảng “rực rỡ” thì chưa thấy thật. Nhưng ở Việt Nam có một danh xưng
cũng không thua kém gì “Pháp vương”, đó là “Pháp chủ”. Người thì vua Pháp, người
thì chủ Pháp, có thua gì nhau đâu! Sao chỉ tố người này mà không tố người kia!?
4. “Đức Phật không chấp nhận chư Bồ tát phương xa đến giáo hóa, vì chúng
sinh ở tại nơi đó cũng có căn tính lanh lẹ, trí tuệ siêu xuất, nên không cần
các ông” - Rất thâm thúy, nếu đức Phật chấp nhận, Bồ tát phương xa đến hoằng
truyền giáo pháp cho chúng sinh bản địa, tâm sẽ điên đảo pháp tu từ bấy lâu
nay. Tự xem thường Phật tính vốn sẵn có của mình, chạy theo ngoại duyên trần cảnh.”
- Trích dẫn kinh Pháp hoa rồi bình như thế này thì thật đáng “khâm phục”. Nếu
người xưa mà có suy nghĩ “điên đảo” như “nhà nghiên cứu Phật học” này, chắc là không
có những phái đoàn truyền giáo, không có việc các vì cao Tăng mang Phật pháp ra
khỏi Ấn Độ, hay đem Phật pháp ra khỏi trú xứ mình để đến nơi khác...
Thật không ngờ một vị Tăng có học vị Tiến sĩ Phật học lại phát biểu ngây ngô
và thiển cận như vậy, trong khi lại được những báo và website Phật giáo trích dẫn
như những phát ngôn chuẩn mực nữa mới thật hãi làm sao!
Riêng với cư sĩ Huệ Minh - Lê Minh Nghĩa, ông “mong muốn Ban Tôn giáo
Chính phủ” nhúng tay vào chuyện này để làm gì? Phật giáo không phải đã quá nhếch
nhác do những bàn tay lông lá bên ngoài Phật giáo lủng đoạn rồi hay sao?